Một khi tình cảm đã nhạt phai thì người ta sẽ có vô vàn lý do để buông tay…

“Người ta thường nói, cứ yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi”

Giữa đường đời tấp nập, có bao giờ anh tự hỏi, chúng ta sẽ gặp lại nhau, một cách tình cờ và không hề duyên nợ?

Một ngày trong xanh, anh và tôi lướt qua nhau như những người xa lạ. Anh kéo mũ như để lảng tránh ánh mắt của tôi. Chúng tôi đã từng là tất cả của nhau, đã yêu nhau bằng nhiệt huyết của tuổi trẻ hoặc chỉ là tình yêu của riêng mình tôi?

Ba năm sau mối tình đầu dang dở, như vắt kiệt những giọt nước mắt thanh xuân của tôi, anh ra đi. Tôi mặc nhiên để trái tim mình đóng băng. Không một chút vương vấn, tôi chọn cho mình một cuộc sống thật yên bình.

Nhưng trái tim băng giá ấy lại dễ dàng thổn thức trước một người con trai,…mộc mạc, nụ cười ngây ngô, với kiểu nói chuyện ngập ngừng đầy ngượng nghịu đến dễ thương, ấn tượng. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến hai chữ “dối gian” từ người con trai ấy, có lẽ chỉ riêng mình tôi?

Có điều chắc chắn là không có gì chắc chắn trên thế gian này
Có điều chắc chắn là không có gì chắc chắn trên thế gian này

Đúng vậy, có một điều chắc chắn trên thế gian này đó là chẳng có gì chắc chắn cả. Chính anh đã nói với tôi những điều đó. Tình yêu của anh…cũng vậy,nó mong manh và không thể lường trước. Anh… lừa dối. Trong khi tôi đã tin anh không một chút nghi ngờ.

Ngày anh nói, anh chỉ coi tôi như một người bạn. Trái tim như bị bóp nghẹn, mọi niềm tin trong tôi vỡ vụn để bất giác cười một cách đầy xót xa. Sau tất cả, hai ta chỉ là bạn. Vâng! Tôi đã ngốc nghếch trao đi tất cả niềm tin và tình yêu cho một người con trai chỉ coi tôi là bạn. Biết làm sao được, ta đâu có quyền bắt người khác phải yêu ta? Bạn ư? Có thể làm bạn khi ta đã có những đêm hẹn hò đầy hạnh phúc? Có thể làm bạn khi ta đã từng trao nhau những nụ hôn nồng nàn cùng bao lời mật ngọt?

Nghe nói, mẹ anh đã chọn cho anh một người con gái gần nhà. Mẹ không muốn anh lấy vợ xa. Thật là liên quan, vì dù có trao đi bao yêu thương thì tôi cũng bao giờ nhận lời bên cạnh ai đó suốt cuộc đời. Người vẫn nói , cứ yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi. Hoặc rằng, lúc nào cũng thế, tôi thấy thật mong manh.

Anh nói, chúng tôi không hợp về tính cách, anh nói tôi chẳng tạo cho anh sự tin tưởng vào một tình yêu. Ừ! Vì tôi thấy mọi thứ đều thật mong manh nên tôi chẳng tìm nổi cho mình một điểm tựa để mà tạo dựng niềm tin. Tôi có thể tin vào cái gì để trao lại niềm tin cho người khác?

Không còn có thể ở bên nhau được nữa thì sẽ có vô vàn lí do để buông tay.
Không còn có thể ở bên nhau được nữa thì sẽ có vô vàn lí do để buông tay.

Khi đến một thời điểm nào đó, con người ta cảm thấy không còn có thể ở bên nhau được nữa thì sẽ có vô vàn lí do để buông tay.

Đó chính là lí do để chẳng có một cô bé gần nhà nào hay chẳng có gì không hợp nhau hết vì vốn dĩ trên đời làm gì có cái hợp nhau đến hoàn toàn giữa hai con người? Tình yêu là sự nỗ lực hoàn thiện của cả hai. Tình yêu làm gì có khi mà một người luôn muốn vun vén, dựng xây, còn một người luôn muốn rời đi và nghĩ đến những cô gái khác. Tôi không sợ bị lừa dối. Tôi căm ghét nó. Bởi kẻ lừa dối thì sẽ không xứng đáng để có được tình yêu.

Chúng tôi sẽ xa nhau và chẳng nên vướng bận điều gì nữa. Có một điều chắc chắn là chẳng có điều gì chắc chắn cả. Nhưng tôi vẫn kịp tin rằng, kẻ gian dối sẽ gặp người dối gian.

Tạm biệt anh, người mà tôi từng coi là tất cả…

 

Một khi tình cảm đã nhạt phai thì người ta sẽ có vô vàn lý do để buông tay…
Rate this post